Nguyên quán ở Vũ Tiên, Thái B́nh, trong thời gian từ 1968 - 1975 dạy
môn Triết tại Đại học Văn khoa Sài G̣n, trong một số năm là giáo sư thỉnh
giảng tại Đại học Cần Thơ, Đại học Cao Đài (Tây Ninh) và Đại học Hoà Hảo
(Long Xuyên), từ năm 1981 cư ngụ ở Mỹ.
Trong những năm 1957-1963, Đặng Phùng Quân viết văn, làm thơ với bút
hiệu Trường Dzi trên những tạp chí Sáng Tạo (hiện c̣n giữ được truyện ngắn
Tuổi Trẻ trong số đặc biệt Hà Nội), Thế Hệ (Xuyên Sơn làm Tổng thư kư),
Tiểu thuyết tuần san (Nguyễn thiện Dzai làm Chủ nhiệm), trang Văn Nghệ (Hồ
Nam /Vương Tân phụ trách)v.v..Bỏ viết từ đó cho đến 1969.
Hiện nay, ngoài tên thật c̣n viết với bút hiệu V.T.D.
Các sách biên khảo đă xuất bản: L'existence d'autrui et la fidelite
dans l'oeuvre de Gabriel Marcel (1967), Hiện hữu tha nhân với G. Marcel
(1969), Triết học và Khoa học (1972), Chân dung triết gia (1973), Triết
học và Văn chương (1974), Văn chương và Lưu đày (1985), Hành trạng tư
tưởng giữa hai thế kỷ (2002) [trong sách này có một bài tổng quan về t́nh
h́nh triết học và văn chương 100 năm qua (tức thế kỷ XX), một bài chuyên
khảo về 2 tác phẩm viết bằng tiếng Pháp của Trần Đức Thảo (Phenomenologie
et Materialisme Dialectique và Recherches sur l'origine du langage et de
la conscience)], Phê phán hệ tư tưởng Mac-xit (2002) [bàn về những vấn đề
tha hoá, tư bản, ư thức hệ của Marx và Engels, vấn đề vật hoá
(Verdinglichung) của Georg Lukács, vần đề lịch sử của Louis Athusser
v.v.].
Một số tập truyện ngắn đă xuất bản (in chung hoặc in riêng): Miền
thượng uyển xưa (1983), Một dặm tương thân (1987), Tự truyện (1997).
Những dự án nghiên cứu đang xúc tiến: Cơ sở tư tưởng thời quá độ, Phê
phán lư trí văn chương.
Dans une correspondance avec Gabriel Marcel en 1969, il m’a écrit
qu’il était content de voir que j’avais abordé un problème crucial de sa
pensée : celui de la fidélité. Le cas de G. Marcel est celui d’un profane
qui s’est converti à la foi, et au cours de la conversion, sa réflexion se
transcende dans une expérience transmuée en pensée pensante, montant d’une
dialectique abstraite, issue de l’ambiance idéaliste au sein de laquelle
il fut élevé, jusqu’à une dialectique à proprement parler ascendante où il
trouve sa voie propre, qui le conduit dans la théorie de
l’intersubjectivité. Toute histoire de la communication humaine est un jeu
de l’amour et du hasard. C’est la fidélité par excellence, qui assume une
valeur éminente, introduite comme gage de l’amour. G.Marcel est sans doute
un de grands philosophes français du XXè siècle. Il mourut en 1973.(à
suivre)
La réfutation du solipsisme est presque un point commun
chez les philosophes que tourmente la passion de l'autre. Selon Sartre, le
solipsisme en se débarrassant entièrement du concept de l'autre et en se
persuadant qu'il est inutile à la constitution de mon expérience, se
formule comme affirmation de ma solitude ontologique, mais en réalité
“elle est pure hypothèse métaphysique, parfaitement injustifiée et
gratuite, car elle revient à dire qu'en dehors de moi rien n'existe, elle
dépasse dans son champ strict de mon expérience”(I); donc il n'est pas
juste de lui assigner une portée ontologique, tant s'en faut.(à
suivre)
Cơ sở tư tưởng thời quá độ không
chỉ tranh luận với giới chuyên môn, c̣n nhằm tŕnh bày với người
không chuyên môn về một vấn đề thiết yếu: định hướng tư tưởng đi về
đâu.
Theo Heidegger, định hướng tư tưởng
“không chỉ nói đến một hướng đặc thù của triết học, mà là một khả
năng tiếp tục tồn tại tới ngày nay, nghĩa là làm thế nào để tư tưởng
đạt tới chính sự vật, nói rơ hơn: đạt được vấn đề tư tưởng”
● Tác Giả ra mắt sách "CSTTTQĐ"
10/27/07 (San Jose) 11/25/07 (Houston) 12/15/07 (Dallas)
Ba bài
tản văn này nhằm lôi cuốn người đọc vào một cuộc thao tác trí tuệ, bỏ
lối đọc tiểu thuyết theo đường ṃn cũ kỹ trước đây..Phần 2 của Tẩu Khúc
là phần biện luận về những vấn đề thực tiễn xuất phát từ hoàn cảnh và
kinh nghiệm của thời đại chúng ta cũng như của chính bản thân Đặng Phùng
Quân: Viết như một nhà văn lưu đày trong gịng Văn Chương Vô Xứ thế giới
(ĐÀO TRUNG ĐẠO, Văn Học Nghệ Thuật đài VOA).
● Tác
Giả ra mắt sách "Tẩu Khúc" 01/23/05
Trong văn
phong ĐPQ, truyện ngắn là nối tiếp của những chuỗi suy tư, với lối nh́n
đời sống qua những gút mắc, không đơn giản. Văn chương và triết lư, ở
ĐPQ, đôi khi là một. (NGUYỄN MẠNH TRINH, Văn Học số 24-25, 1988)
Đọc
Hành Trạng Tư Tưởng của Đặng Phùng Quân để nghe trong tĩnh lặng những
bước chân dặm ngàn hiện biến của nhân vật triết lư văn chương một trăm
năm qua (ĐÀO TRUNG ĐẠO, Văn số 69 tháng Chín 2002).
Lối viết
của ĐPQ vốn đă khó đọc, nay lại thêm nhiều câu trích dẫn tiếng Đức,
tiếng Anh, tiếng Pháp làm rối thêm?đây
là một cuốn sách khó đọc, từ h́nh thức đến nội dung (Khuyết danh, Văn
Học năm 1997)
Trước hết
viết tiểu thuyết mới, phá thể là một bày tỏ muốn nói lên một cái ǵ mới
hơn những cái đă có, một vận động hủy diệt trong sáng tạo?V́
vậy mỗi nhà tiểu thuyết xứng danh là một người đă thay đổi, phá thể tiểu
thuyết, đẩy tiểu thuyết vào một biến thiên mới làm phong phú thể loại
văn chương này (ĐÀO TRUNG ĐẠO, Văn tháng 11, 1997)
ĐPQ
đă là một trong những người hiếm hoi mổ xẻ những sai lầm của chủ nghĩa
Marx (NGUYỄN THIÊN THỤ, Lịch Sử Văn Học Việt Nam) . Tác phẩm không dừng
lại về mặt tinh thần này, những tranh luận dài hơi về tư tưởng, lư luận.
Phê phán thực tiễn chủ nghĩa Mác là chương sách đề cập đến những vấn đề
cụ thể hơn, về thực tế cộng sản trên thế giới (THƯỢNG VĂN, Văn số 70 &
71 tháng Mười & Mười Một, 2002).